Họa Mi Một Mình - Nguyễn Nhật Ánh

  • Bản quyền: Free
  • Kích thước: 251 KB
  • Yêu cầu:
  • Nhà phát hành:
  • Đăng bởi: Tech24.ebook
  • Ngày cập nhật: 11/09/2013
  • Bình luận:
Vote
72
QA code Họa Mi Một Mình - Nguyễn Nhật Ánh

http://www.fshare.vn/file/BA0GD1BI5L/

CHƯƠNG 1
ăng "tứ quậy" có bốn đứa: Lâm, Quới Lương, Quốc Ân và Hải quắn. Đã liệt vào hàng "quậy" tất nhiên bốn đứa này phải nghịch tinh khủng khiếp. Nhưng dù sao lớp 9A4 cũng có một điều an ủi: băng "tứ quậy" không phải bữa nào cũng quậy.
Trong khi đó, có một đứa không bị xem là dân quậy nhưng ngày nào cũng gây ra cho bạn bè không biết bao nhiêu là đau khổ. Đó là thằng Dưỡng.
Dưỡng không quậy, không nghịch phá. Cũng không trêu chọc bạn bè. Dưỡng chỉ thích làm nghệ thuật, nghĩa là thích ca hát.
Xưa nay những nguời thích ca hát thường đêm lại niềm vui cho mọi người. Nhưng đó là xét theo lẽ thường. Dưỡng không nằm theo cái lẽ thường đó. Nó nằm một mình một cõi. Lời ca tiếng hát của nó luôn gây khiếp hãi cho những người chung quanh.
Nếu Dưỡng chỉ hát dở thì không nói làm gì. Trong cái thế giới sáu tỉ người này, ít ra có khoảng năm tỉ người hát dở. Và người hát dở chỉ khiến người nghe lắc đầu chứ không khiến thính giả đứng tim.
Dưỡng khiến bạn bè đứng tim, hẳn nó phải có một điểm khác người nào đó. Điểm khác người đó là Dưỡng không hát. Dưỡng rống.
Trong liên hoan văn nghệ cuối năm ngoái, khi giới thiệu "ca sĩ" Dưỡng lên sân khấu, nếu nhỏ Hạnh dẫn chương trình không dặn dò trước "Xin các thầy cô và các bạn bình tĩnh thưởng thức" thì thầy Hiếu và thầy Thừa đã đánh vỡ chiếc ly trên tay, còn cô Kim Anh và cô Hạ Huệ phải vô bệnh việc cấp cứu vì mắc nghẹn rồi.
Nhưng dù sao các thầy cô cả năm mới bị thằng Dưỡng "tra tấn" một lần. Còn tụi 9A4 thì bốn mùa mười hai tháng (à quên, trừ mùa hè ra thì chỉ còn ba mùa chín tháng) không ngày nào là không bị thằng Dưỡng hành hạ đôi tai.
Năm ngoái, lúc tập văn nghệ trước khi biểu diễn chính thức, lớp phó văn thể mỹ Vành Khuyên góp ý với Dưỡng:
- Bạn nhẹ giọng cho dịu dàng một chút. Dân ca phải hát mượt mà tình cảm, có đâu ầm ầm như voi rống vậy.
Thằng Dưỡng nghe Vành Khuyên ví von như vậy thì giận lắm. Nhưng Dưỡng không dám cãi lại, sợ Vành Khuyên nổi quạu gạt tên mình ra khỏi chương trình. Nó gật gù ra vẻ ta đây thích nghe người khác góp y ghê lắm làm Vành Khuyên tưởng bở. Nhưng đến khi lên biểu diễn thì Dưỡng vẫn chứng nào tật nấy, thậm chí nó còn gân cổ rống to hơn ngày thường cho bõ ghét. Lần đó lớp phó Vành Khuyên tức muốn nổ đom đóm mắt mà chẳng làm gì được.
Nói cho đúng ra, thằng Dường muốn hát nhỏ cũng không được. Trời sinh giọng nó thế. Lúc nói chuyện bình thường giọng nó đã oang oang. Khi đã "làm nghệ thuật", tức là phải gồng mình lấy hơi lấy sức, dễ gì nó chịu "điều chỉnh âm thanh vừa đủ nghe" theo yêu cầu của thiên hạ.
Nhưng nếu đã vậy, chẳng thà nó nín quách đi cho. Khu vườn nghệ thuật rộng thênh thang, sao nó không chọn hội họa như thằng Cung cho thế giới bớt ồn ào, chộn rộn; nó chọn chi nghiệp xướng ca cho bạn bè méo mặt!
Dĩ nhiên những nạn nhân của Dưỡng không phải đứa nào cũng lãnh hậu quả như nhau. Mỗi khi Dưỡng cao Hứng "oanh kích", những đứa ngồi xa thường ít bị "văng miểng" hơn những đứa ngồi gần. Mà đứa ngồi gần nhất trong những đứa ngồi gần lại chính là đứa hay cặp kè với nó nhất. Đó là con nhỏ Hiền Hòa tội nghiệp.
Hiền Hòa ngồi sát rạt bên Dưỡng, mỗi khi nghe thằng này cất tiếng là lấy tay bịt chặt hai tai, bất chấp tình bạn thân thiết mà hai đứa đã tốn công xây dựng mấy năm nay.
Hiền Hòa đã không kể đến tình bạn thì tất nhiên Dưỡng cũng đâu có kể gì. Thấy Hiền Hòa bịt tai, Dưỡng ứa gan, càng ngoác miệng cố rống to hơn.
Giọng thằng Dưỡng rổn rảng đến mức đã nút hai tại lại rồi mà Hiền Hòa vẫn thấy đầu ong ong u u. Nó đành phải rồi khỏi chỗ ngồi, chạy tuốt ra sân, điệu bộ hấp tấp như đang chạy giặc.
Hiền Hòa không "chạy giặc" một mình. Cùng tuôn ra cửa với nó bao giờ cũng có một lô một lốc những đứa yếu bóng vía khác.
Sáng nay cũng vậy, vừa vào lớp, nhét cặp vào ngăn bàn là Dưỡng bắt đầu "mở đài".
Làn điệu trữ tình tha thiết của bản dân ca Ru con qua cái giọng bão tố của Dưỡng bỗng hóa thành những tiếng sát phạt ghê hồn.
Trong thoáng mắt, tụi 9A4 có cảm giác sấm chớp đì đoàng đang kéo về làm rung rinh lớp học.
Thế là Hiền Hòa chạy trước, đám Tú Anh, Bội Linh chạy sau, cả bọn lếch thếch dắt díu nhau chuồn khỏi "hiện truờng".
Thằng Tần ngồi cùng bàn với Dưỡng là đứa có thần kinh thép. Mặc cho Dưỡng ông ổng, nó vẫn cắm mặt vào tập, lẩm nhẩm ôn bài.
Nhưng Tần chỉ đứng vững trước sóng gió được dăm phút đầu. Đến khi Dưỡng bắt qua đoạn điệp khúc "Hãy nín nín đi con, hãy ngủ ngủ đi con" và đẩy âm thanh lên tới tận... mây xanh thì Tần hết chịu đựng nổi.
Nó quay phắt qua, gầm gừ:
- Đủ rồi mày! Ru như mày, con nít chỉ có ị ra quần chứ ngủ nghê gì.
Tần làm Dưỡng cụt hứng:
- Mày nói gì?
Tần thảng nhiên:
- Tao nói là mày hát "Hãy khóc khóc đi con, hãy ngủm ngủm đi con" coi bộ đúng với chất giọng khủng khiếp của mày hơn!
Lời chế giễu của Tần làm Dưỡng tím mặt. Nó gân cổ định quát lại nhưng sực nhớ thằng Tần là tổ trưởng của nó, Dưỡng đành nín nhịn.
Nhưng càng nín nhịn càng bực bội, Dưỡng đâm ra cáu con nhỏ Hiền Hòa. Nhỏ Hiền Hòa là bạn thân của nó, lại không phải lo lắng ôn bài như thằng Tần, chẳng có lý gì phải ôm đầu bỏ chạy khiến mấy đứa khác bắt chước chạy theo. Và nếu Hiền Hòa không xử sự như thế, nó đâu có nổi dóa ngoác mồm rống hết cỡ cho thằng Tần cự nự, nhạo báng.
Hiền Hòa không biết thằng Dưỡng đang bực nó. Khi vô lớp, nó vui vẻ quay sang Dưỡng:
- Dưỡng có đem cây thước theo đó không, cho Hiền Hòa mượn đi!
- Không! - Dưỡng lạnh lùng - Ra tiệm mà mua!
Thái độ của Dưỡng làm Hiền Hòa tròn xoe mắt:
- Dưỡng làm sao thế?
- Chả làm sao cả! - Dưỡng lạnh lùng.
- Dưỡng đừng chối! - Hiền Hòa vẫn nhìn Dưỡng đăm đăm - Nhất định là Dưỡng có làm sao rồi!
Dưỡng không buồn đáp. Nó quay mặt đi, vế giận dỗi.
Nét mặt lầm lì của Dưỡng khiến Hiền Hòa ngạc nhiên quá đỗi. Nó nhíu mày ngẫm nghĩ một hồi vẫn chẳng lần được manh mối nào. Nó biết Dưỡng đang bực nhưng bực chuyện gì thì nó chịu.
Dưỡng quay mặt đi nhưng lại chìa cây thước ra sau:
- Nè.
Hiền Hòa cầm lấy cây thước, tủm tỉm:
- Dưỡng hết bực mình rồi hở?
- Còn.
Ngập ngừng một thoáng, Hiền Hòa lại hỏi:
- Dưỡng bực Hiền Hòa hở?
- Ừ.
Hiền Hòa chớp mắt:
- Hiền Hòa có làm gì đâu.
- Có! - Dưỡng vẫn không quay đầu lại - Ai bảo lúc nãy Hiền Hòa bỏ chạy!
- Dưỡng nói thật đấy hở?
- Thật.
Hiền Hòa liếm môi:
- Thế mọi hôm thì sao? Mọi hôm Hiền Hòa vẫn bỏ chạy sao Dưỡng không bực?
Dưỡng không ngờ Hiền Hòa lại hỏi một câu oái oăm như vậy, liền thuỗn mặt ra. Ừ nhỉ, việc Hiền Hòa chạy trốn giọng ca của mình đâu phải mới xảy ra ngày hôm nay. Nhưng mấy hôm trước mình đâu có hậm hực đến vậy? À phải rồi, tại hôm nay thằng Tần ghẻ tự dưng lại gây gổ với mình, thế là mình cáu lên! Suy nghĩ một thoáng, Dưỡng đã biết ngay lý do, nhưng nó vẫn làm thinh. Nói ra điều đó, Dưỡng sợ nhỏ Hiền Hòa sẽ bảo nó "giận cá chém thớt".
À quên, Dưỡng không làm thinh hẳn. Dưỡng đáp, nhưng lại nói tránh đi:
- Mọi hôm tôi vẫn bực nhưng không nói ra đó thôi!
Lần này, nói xong Dưỡng quay lại.
Hiền Hòa dán mắt vào mặt bạn:
- Thế Dưỡng có muốn từ ngày mai trở đi sẽ không còn bực nữa không?
- Muốn! - Dưỡng tưởng bở - Hiền Hòa không bỏ chạy ra sân nữa chớ gì?
- Không! - Hiền Hòa láu lỉnh - Dưỡng đừng hát nữa!
Trong khi Hiền Hòa che miệng cười khúc khích thì Dưỡng gầm lên:
- Trả cây thước đây!
Hiền Hòa giấu cây thước ra sau lưng:
- Dưỡng đừng có xấu chơi như thế. Để Hiền Hòa kẻ xong đã!
Dưỡng nói năng bình thường giọng đã vang vang, huống chi nó lại gầm lên.
Cô Vĩnh An dạy tiếng Anh ngó xuống:
- Dưỡng, Hiền Hòa, hai em làm gì thế?
Hiền Hòa lí nhí:
- Dạ thưa cô, không có gì ạ.
Dưỡng tái mét mặt:
- Thưa cô, em chỉ... hỏi mượn cây thước của bạn Hiền Hòa thôi ạ.
- Bao giờ đi học cũng phải mang theo thước chứ em! - Cô Vĩnh An lừ mắt - Lần sau em còn hét lên như thế nữa sẽ bị phạt đứng đến giờ ra chơi đấy!
Dưỡng thu nắm tay dưới gầm bàn răng nghiến lại. Nó đang tức con nhỏ Hiền Hòa không để đâu cho hết.
Tức đến mức khi Hiền Hòa đẩy cây thước qua, khẽ nói:
- Trả nè.
Nó lấy tay gạt cây thước ra tuốt ngoài xa.
Tìm thêm: ,