Kính Vạn Hoa 03- Thám Tử Nghiệp Dư - Nguyễn Nhật Ánh

  • Bản quyền: Free
  • Kích thước: 295 KB
  • Yêu cầu:
  • Nhà phát hành:
  • Đăng bởi: Tech24.ebook
  • Ngày cập nhật: 11/09/2013
  • Bình luận:
Vote
65
QA code Kính Vạn Hoa 03- Thám Tử Nghiệp Dư - Nguyễn Nhật Ánh

http://www.fshare.vn/file/E9VGSHNGT7/

CHƯƠNG 1/10
hiếc ba lô căng phồng của Quý ròm để dưới gầm ghế khiến nó không duỗi thẳng chân ra được. Nó đành phải lắc lắc hai đầu gối cho đỡ mỏi.
Ðã mấy lần nhỏ Hạnh nhìn sang bên cạnh nhưng thấy Quý ròm ngồi ngủ khò còn Tiểu Long thì đang chúi đầu đọc truyện, nó không nỡ gọi, đành chép miệng ngoảnh nhìn ra ngoài.
Lúc này những cánh đồng rộng đã bị bỏ lại tít phía sau. Xe đi như chui vào những vườn điều, vườn chôm chôm chi chít trái trải dài hai bên đường.
Nhỏ Hạnh chưa thấy cây điều và cây chôm chôm bao giờ. Vì vậy khung cảnh trước mắt khiến nó nhấp nha nhấp nhổm và như không đừng được, nó quay lại lay mạnh Tiểu Long, bất chấp phép lịch sự mà nó tuân thủ nãy giờ:
- Này, nhìn kìa!
Tiểu Long rời mắt khỏi trang sách:
- Gì vậy?
Nhỏ Hạnh nói như reo:
- Cây chôm chôm! Cây điều nữa! Trái nhiều quá trời!
Tiểu Long nhún vai hờ hững:
- Tưởng gì!
Thái độ thờ ơ của Tiểu Long làm nhỏ Hạnh cụt hứng:
- Bộ Long đã nhìn thấy những loại cây này rồi hả?
- Chôm chôm và điều ở ngoài quê Long thiếu gì!
Ra là vậy! Nhỏ Hạnh xụi lơ. Có một lúc nó định chồm qua đập Quý ròm dậy nhưng rồi sực nhớ lần này ba đứa đi nghỉ mát ở Vũng Tàu là nghỉ ở nhà cô Quý ròm, điều đó có nghĩa là Quý ròm đã đi qua con đường này nhiều lần và những vườn điều, những vườn chôm chôm không còn lạ gì với nó.
- Bộ Hạnh chưa đi Vũng Tàu bao giờ hả? - Tiểu Long thình lình hỏi.
- Chưa. Thế còn Long?
- Tôi đi lần này là lần thứ ba.
Nhỏ Hạnh nheo mắt:
- Thế ở Vũng Tàu có gì hay?
Câu hỏi cắc cớ của nhỏ Hạnh khiến Tiểu Long đưa tay lên gãi cổ. Một hồi lâu, nó mới ấp úng đáp:
- Có biển.
- Biển thì nói làm gì! - Nhỏ Hạnh hừ mũi - Ai chả biết là ở Vũng Tàu có biển! Thế ngoài biển, còn có gì nữa?
- Có cát!
Quý ròm bất thần vọt miệng đáp thay. Chả ai biết nó tỉnh dậy từ lúc nào.
Nhỏ Hạnh lườm Quý ròm:
- Thế ngoài cát?
- Ngoài cát là cá!
- Ngoài cá?
- Ngoài cá là cua!
- Ngoài cua?
- Ngoài cua là còng!
Quý ròm làm một lèo khiến Tiểu Long không nhịn được phải phì cười.
Nhỏ Hạnh vẫn không chịu thua. Nó bặm môi:
- Thế ngoài còng?
Tới đây thì Quý ròm bí. Hết giễu được nữa, nó đành cười hì hì:
- Ngoài còng là... bò viên!
Câu trả lời của Quý ròm làm nhỏ Hạnh đỏ mặt. Nó vùng vằng:
- Hạnh nghỉ chơi Quý ra luôn à!
Quý ròm cuống quýt:
- Thôi, thôi, tôi xin lỗi Hạnh!
Mặt nhỏ Hạnh vẫn lạnh băng:
- Không có xin lỗi xin phải gì hết! Hạnh không nói chuyện với Quý nữa!
- Cho tôi xin lỗi đi mà! - Quý ròm hạ giọng nài nỉ - Ai mà chẳng có lúc... lỡ lời!
Nhỏ Hạnh nhướn mắt:
- Vậy Quý thề đi!
- Thề.
- Thề sao?
Quý ròm liếm môi:
- Thề... không bao giờ lỡ lời nữa!
Nhỏ Hạnh nhăn mặt:
- Thề vậy thì nói làm gì!
- Chứ thề sao?
- Phải thề là nếu Quý lỡ lời lần nữa thì Quý sẽ bị xe đụng hoặc bị sét đánh gì gì đó!
Quý ròm liền lim dim mắt:
- Nếu tôi còn lỡ lời lần nữa thì tôi sẽ đụng xe ngay lập tức!
- Quý đừng có ăn gian! - Nhỏ Hạnh giãy nãy - Bị xe đụng chứ không có đụng xe gì hết!
Quý ròm lại nhắm mắt:
- Nếu tôi lỡ lời thì tôi sẽ bị xe đụng sứt móng!
Nhỏ Hạnh vẫn lắc đầu nguầy nguậy:
- Không được! Xe đụng sứt móng thì ăn nhằm gì! Phải đụng què giò thì Quý mới sợ!
Bị bắt bẻ hoài, Quý ròm đổ quạu:
- Ai bảo Hạnh là sứt móng không ăn nhằm gì! Hạnh thử tưởng tượng một ngày nào đó Hạnh bị sứt hết mười móng tay lẫn mười móng chân, Hạnh có đi học được không!
Tất nhiên nhỏ Hạnh thừa biết Quý ròm tìm cách cãi chày cãi cối nhưng hình dung đến cảnh một con người bị sứt hết móng chân móng tay, nó thấy như vậy cũng là đau khổ lắm nên không bắt Quý ròm thề lại nữa.
Thấy nhỏ Hạnh làm thinh, Quý ròm khoái chí cười thầm. Nó chắc mẩm phen này nó đã được nhỏ bạn thông minh của mình.
Quý ròm tức cười còn vì một chuyện khác nữa. Nó không hiểu tại sao nhỏ Hạnh lại mê món bò viên đến thế. Hễ mỗi lần cả bọn rủ nhau đi ăn, bao giờ nhỏ Hạnh cũng đòi vào quán phở bò viên hoặc hủ tiếu bò viên cho bằng được. Ở nhà cũng vậy. Trong mâm cơm của gia đình nó, bữa nào cũng có một tô bò viên dành riêng cho nó. Ba nó, mẹ nó và thằng Tùng, em trai nó, người nào cũng gắp hết món này tới món khác, riêng nó từ đầu đến cuối chỉ xộc đũa vào mỗi tô bò viên. Chỉ khi nào mẹ nó thúc ép lắm, nó mới nhăn nhó gắp sang các món khác.
Nhưng như vậy cũng chẳng có gì đáng nói. Ðằng này, nhỏ Hạnh mê bò viên đến nỗi nó tuyên bố thẳng thừng lớn lên nó nhất định sẽ trở thành một chủ tiệm hủ tiếu bò viên. Ước mơ của nó kỳ quái đến mức ba mẹ nó phải nhăn mặt lắc đầu. Ai đời một học sinh xuất sắc như nó, một bộ tự điển biết đi, một trí nhớ tuyệt hảo, thông thạo cùng lúc hai ngoại ngữ, lại chẳng kỳ vọng gì cao xa như trở thành bác sĩ, kỹ sư hay nhà ngoại giao chẳng hạn, lại khoanh tròn ước vọng của mình trong... vành tô hủ tiếu!
Lần đầu nghe nhỏ Hạnh tỉ tê mơ ước của mình, Quý ròm nheo nheo mắt:
- Hạnh không làm chủ tiệm hủ tiếu được đâu!
- Sao vậy?
- Hạnh sẽ đập vỡ hết bát đĩa, lấy gì đựng hủ tiếu!
- Không sao! - Nhỏ Hạnh cắn môi - Hạnh sẽ sắm bát đĩa bằng... nhựa!
Quý ròm nhún vai:
- Ngay cả vậy Hạnh cũng không thể trở thành chủ tiệm hủ tiếu được!
- Tại sao?
Quý ròm cười hì hì:
- Hạnh sẽ ăn cụt hết vốn của mình! Chẳng ai mở tiệm hủ tiếu để bán cho... chính mình cả!
Lời trêu trọc của Quý ròm làm nhỏ Hạnh xấu hổ đến nóng ran cả mặt. Sau lần đó, nó chẳng bao giờ dại dột tâm sự với Quý ròm về những gì nó ấp ủ nữa.
Nhưng không vì vậy mà Quý ròm buông tha nó. Thỉnh thoảng, như hôm nay chẳng hạn, Quý ròm lại ngứa miệng lôi đề tài bò viên ra giễu cợt khiến nó phát khùng lên bắt thằng bạn gầy khẳng gầy kheo của mình thề sống thề chết mới chịu bỏ qua.
Quý ròm ngồi nghĩ ngợi lan man và tủm tỉm cười một mình. Nhỏ Hạnh liếc qua bắt gặp, bèn gắt:
- Thích thú chuyện gì mà Quý ngồi cười hoài thế? Kéo cái ba lô lại chỗ Quý cho Hạnh nhờ chút đi!
- Ðể đó đâu có sao!
Nhỏ Hạnh cau mày:
- Sao lại không sao! Kẹt cái ba lô, nãy giờ Hạnh duỗi chân không được, mỏi thí mồ!
Quý ròm tặc lưỡi:
- Nhưng bây giờ thì không cần nữa!
- Sao vậy? - Nhỏ Hạnh ngơ ngác.
Quý ròm thở ra một hơi dài:
- Tới Vũng tàu rồi!
Nhỏ Hạnh quay ngoắt ra ngoài, phát hiện xe đã vào thành phố. So với thành phố Sài Gòn, Vũng Tàu ít ồn ào, náo nhiệt hơn nhiều. Những bức tường vôi trắng thấp thoáng sau bóng cây xanh khiến thần kinh nó chợt dịu đi sau quãng đường dài bị nhồi xóc trên xe.
Tiểu Long níu tay Quý ròm:
- Nhà bà cô mày ở chỗ nào đâu?
Tìm thêm: ,