Kính Vạn Hoa 14- Thủ Môn Bị Từ Chối - Nguyễn Nhật Ánh

  • Bản quyền: Free
  • Kích thước: 282 KB
  • Yêu cầu:
  • Nhà phát hành:
  • Đăng bởi: Tech24.ebook
  • Ngày cập nhật: 16/09/2013
  • Bình luận:
Vote
62
QA code Kính Vạn Hoa 14- Thủ Môn Bị Từ Chối - Nguyễn Nhật Ánh

http://www.fshare.vn/file/73FB1W6PZR/

CHƯƠNG 1
áng nay, lớp 8A4 trường Tự Do xảy ra một chuyện động trời.
Đầu đuôi là do thằng Tần. Từ đầu năm đến giờ chả ai thấy nó đội nón mũ, bữa nay chả biết nó kiếm đâu ra một cái mũ vải màu đen, cứ thế đội thùm thụp trên đầu không cho ai rớ tới.
Nhưng nếu chỉ có vậy thì cũng chẳng sinh chuyện. Đằng này vào lớp rồi Tần vẫn không chịu bỏ mũ ra khỏi đầu. Cứ như thể cái mũ đã dính chặt vào tóc nó rồi hay sao ấy!
Lớp trưởng Xuyến Chi lập tức làm phận sự:
- Bạn Tần bỏ mũ ra đi! Cô Nga xuống bây giờ!
Thường ngày Tần vốn là đứa hiền lành, nội quy kỷ luật lúc nào cũng tuân theo răm rắp. Nhưng chả hiểu sao bữa nay nghe nhỏ Xuyến Chi nhắc năm lần bảy lượt, nó vẫn trơ trơ.
Thấy vậy, lớp phó trật tự Minh Vương nổi cáu:
- Mày còn đội mũ trong lớp, tao ghi tên mày vô sổ à nghen!
Tần vẫn tỉnh khô. Sự nhắc nhở của Xuyến Chi lẫn lời hăm he của Minh Vương dường như không lọt vào tai nó.
Cô Nga dạy sử chưa xuống, lớp ồn ào như cái chợ. Tụi bạn mải kháo chuyện, chẳng đứa nào buồn để ý đến cái mũ trên đầu Tần. Giá nó có đội trên đầu một cái cối xay cũng chả ai phát giác. Nhưng đến khi nghe lớp phó Minh Vương lớn tiếng sừng sộ thì cả bọn quay phắt lại.
- A! – Thằng Lâm reo lên – Thằng Tần hôm nay kiếm ở đâu ra một cái nồi, tụi mày ơi!
Thằng Quốc Ân hùa theo ngay:
- A ha, đúng rồi! Cái nồi ngồi trên cái ót, hay thật!
Vớ được sự kiện lạ, lập tức mỗi đứa ngoác miệng bình luận nhí nhố một câu khiến lớp học đã náo nhiệt lại càng ầm ĩ.
Lớp trưởng Xuyến Chi giơ tay:
- Đề nghị các bạn giữ trật tự!
Rồi quay sang Tần lúc này đang nhăn nhó đưa tay lên chận lấy cái mũ như sợ ai giật mất, nó có vẻ ngiêm nghị:
- Bây giờ tôi nhắc lại một lần nữa, bạn có chịu lấy mũ xuống không?
Lần này, trước hàng chục cặp mắt đang thao láo đổ dồn vào mình, Tần không thản nhiên như cũ được nữa. Nó không lấy mũ xuống, nhưng cũng không lầm lịt như khi nãy. Nó nói, giọng ấp úng:
- Tôi… tôi…
Tần “tôi, tôi” cả buổi làm Minh Vương sốt ruột:
- Tôi sao, nói lẹ lên! Tụi Sao Đỏ mà nhìn thấy mày đội mũ trong lớp, lớp mình sẽ bị trừ điểm thi đua bây giờ!
Lo lắng của Minh Vương không phải là lo lắng viển vông. Thậm chí tai hoạ ập đến còn khủng khiếp hơn sự lo lắng của nó nhiều. Người bất thần xuất hiện trước cửa lớp và đang nheo mắt nhìn vào kia không phải là tụi Sao Đỏ mà thầy Đang giám thị.
- Em kia, ra đây!
Thầy Đang ngoắt Tần, mệnh lệnh đanh gọn của thầy làm cả lớp không rét mà run. Mấy chục cặp mắt mở to nhìn thằng Tần đang rúm ró rời khỏi chỗ ngồi và khép nép tiến về phía cửa lớp. Ngay cả lớp trưởng Xuyến Chi và lớp phó Minh Vương mới vừa rồi còn cao giọng với Tần đây bây giờ cũng nín thở nấp nỏm theo dõi từng bước chân lóng ngóng của nó.
- Em có biết nội quy của nhà trường không? – Đợi Tần đến gần, thầy Đang nghiêm giọng hỏi.
- Dạ thưa thầy, biết ạ! – Tần lí nhí đáp, hai tay buông thõng bên mép quần.
- Biết sao em còn đội mũ trong lớp?
Tần cào cào những ngón tay trên lớp vải:
- Dạ thưa thầy… dạ thưa thầy…
Tần lắp bắp hoài vẫn không sao nói được hết câu, những ngón tay càng lúc càng ngọ nguậy. Khổ nỗi, Tần càng bối rối, thầy Đang càng nóng lòng.
- Tại sao? – Thầy nói gần như quát – Em trả lời đi chứ?
Tiếng quát của thầy khiến cả lớp 8A4 giật bắn. Còn Tần thì mặt mày xanh lét:
- Dạ thưa thầy… dạ thưa thầy…
Nhưng dù sợ đến vãi mật, Tần cũng chỉ ấp a ấp úng có thế.
- Thôi được, em không muốn giải thích thì thôi! – Thầy Đang lắc đầu, rõ ràng thầy đã mất kiên nhẫn – Bây giờ em lên văn phòng ban giám hiệu với tôi!
Nói xong, thầy Đang quay lưng hậm hực bước đi. Nhưng Tần vừa lẽo đẽo theo thầy một, hai bước, như chưa hết bực bội thầy vội quay ngoắt lại:
- Nhưng khoan, trước tiên em phải bỏ cái mũ chết tiệt này ra khỏi đầu đã!
Yêu cầu của thầy Đang thực quá rõ ràng. Nhưng lạ làm sao, thằng Tần có vẻ muốn chống lại mệnh lệnh của thầy đến cùng. Thay vì giở mũ xuống, nó cứ một mực dùng “chiêu” lắp bắp:
- Dạ thưa thầy… dạ thưa thầy…
Như bị trêu gan, mặt thầy Đang tím lại. Bước xoẹt lại bên đứa học trò bướng bỉnh, thầy thò tay giật phắt chiếc mũ thùm thụp che kín tận ót trên đầu nó, giọng rít lên:
- Nếu em không có tay thì để tôi giúp giùm cho!
Đang hùng hổ, mặt thầy Đang bỗng ngẩn ra. Khi cái mũ của Tần đã nằm gọn trong tay mình, thầy bàng hoàng phát hiện đầu của đứa học sinh trước mặt không có lấy một cọng tóc. Đầu Tần cạo nhẵn nhụi, phơi ra những mụn nhọt nấp dưới lớp vảy khô và bôi đủ thứ thuốc xanh xanh, đỏ đỏ.
- Tôi xin lỗi em! – Sau một thoáng sững sờ, thầy Đang áy náy hạ giọng – Sao em không chịu nói sớm.
Tần vẫn quanh đi quẩn lại “điệp khúc” quen thuộc, nhưng lần này giọng đã nhoè nước mắt:
- Dạ thưa thầy… dạ thưa thầy…
Đúng lúc đó, cô Nga ôm tập xuống tới.
- Có chuyện gì thế hở thầy? – Cô Nga ngạc nhiên khi thấy thằng Tần đầu cổ trọc lóc đang đứng sì sà sì sụt trước mặt thầy giám thị.
- À, không có gì! – Thầy Đang tặc lưỡi – Chỉ là chuyện nhỏ thôi!
Nói xong, thầy quay sang thằng Tần còn gục mặt bên cạnh, dịu dành nhét chiếc mũ vào lại trong tay nó:
- Thôi, em vào chỗ đi! Trường hợp của em đặc biệt, em có thể đội mũ trong lúc ngồi học nhưng nên chuyển xuống dãy bàn cuối lớp!
Tần đi theo cô Nga vào lớp, mặt mày vẫn bí xị. Thầy giám thị đã “tha bổng” cho nó, nhỏ Xuyến Chi và thằng Minh Vương cũng đã hết dám hăm he. Nhưng cái đầu nhẵn đầy ghẻ của nó thế là chẳng che giấu ai được nữa. Mà nó, nó chẳng muốn bạn bè biết nỗi khổ tâm của mình!
Tần chụp mũ lên đầu và gằm mặt đi về chỗ ngồi, không dám liếc mẳt trông ngang ngó dọc.
Trong lớp, sau khi ngỡ ngàng trước bí ẩn vừa được phơi ra bên dưới cái mũ của Tần, những đứa tinh quái như Quốc Ân hay thằng Lâm đã muốn cười lắm rồi. Nhưng vì sợ cô Nga, chưa đứa nào dám hé môi trêu ghẹo.
Tần vừa ngồi xuống, cô Nga đã nhìn xuống dãy bàn cuối lớp, ra lệnh:
- Bội Linh lên bàn thứ hai, còn Tần xuống ngồi chỗ Bội Linh!
Không đợi cô nhắc đến lần thứ hai, Tần lầm lì ôm cặp rời khỏi bàn. Ở phía dưới, Bội Linh cũng lập tức đứng lên khỏi ghế.
Nhưng không phải chỉ mình nó. Bội Linh vừa đứng lên, thằng Lâm và thằng Quới Lương ngồi cạnh cũng lật đật đứng lên theo.
- Lâm và Quới Lương làm gì thế? – Cô Nga tròn mắt – Chỉ có Bội Linh và Tần đổi chỗ cho nhau thôi!
Quới Lương nhăn nhó:
- Thưa cô, em cũng xin được lên bàn trên ạ!
Cô Nga chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì Lâm đã vọt miệng:
- Em cũng thế ạ! Ngồi kế bạn Tần, em sợ lây ghẻ lắm cô ơi!
Lâm vừa nói vừa làm bộ sợ hãi khiến một số đứa không nhịn được, che miệng cười khúc khích.
Mặt Tần đỏ gay, còn cô Nga không nén vẻ sững sờ:
- Sao các em lại nói về bạn như thế?
- Chứ phải nói thế nào ạ! – Thằng Lâm bẻm mép lại bô bô – Gì chứ bệnh ghẻ là chúa lây đấy cô ơi!
Cô Nga hiền lành nổi tiếng. Học trò dường như chẳng ai sợ cô. Thằng Lâm và thằng Quới Lương lại càng không sợ. Trước miệng lưỡi chua ngoa của Lâm, cô chưa kịp nghĩ ra cách nào ứng phó thì Tần đã bùi ngùi chép miệng:
- Cô cứ cho các bạn ấy lên bàn trên đi cô!
Nghe Tần nói vậy, Lâm và Quới Lương khẽ liếc về phía cô Nga. Thấy cô lắc đầu không nói gì, hai đứa nháy nhau ôm cặp lỉnh khỏi chỗ ngồi.
Nhưng rời khỏi chỗ cũ thì dễ, nhập vào đâu mới là chuyện gian nan.
Thằng Lâm ôm cặp bước qua bàn Minh Vương, mới mở miệng:
- Xích vô cho tao ngồi với!
Đã nhận ngay một cái lắc đầu thô bạo:
- Không được, bàn tao đủ người rồi!
Lâm lại chạy lên chỗ nhỏ Kim Em:
- Tôi ngồi ở đây nghen?
Nhỏ Kim Em nhún vai:
- Bàn này chật cứng, chỗ đâu mà chen!
Ở phía trên, Quới Lương cũng rơi vào tình huống tương tự. Mặc cho nó mở miệng năn nỉ, nhỏ Tú Anh một mực lắc đầu:
- Chỗ mình không ngồi, ai bảo chạy lung tung!
- Hừm! Bạn ngon thì xuống ngồi chung với thằng Tần đi! Đừng có làm phách!
Cà khịa đối phương một câu cho bõ ghét, Quới Lương quay xuống bàn Quốc Ân:
- Tao ngồi chung với mày nghen?
Quốc Ân tuy không chơi thân với Quới Lương nhưng cũng là học sinh lẹt đẹt như nhau nên dễ “thông cảm”. Nhưng nó vừa nhích vô định nhường chỗ cho thằng này thì Hải quắn ngồi cạnh đã bất thần gạt phắt:
- Không được chen vô đây! Chỗ mày sao mày không ngồi?
Nãy giờ lòng vòng không tìm ra chỗ nương thân Quới Lương đã bực, giờ bị Hải quắn không những không cho ngồi chung lại còn vặn vẹo, nó đâm quạu:
- Chẳng việc gì đến mày! Tao muốn ngồi đâu kệ tao!
Vừa nói nó vừa đẩy Quốc Ân vô trong, lấy chỗ ngồi xuống. Hải quắn liền la chói lói:
- Ê, đừng có làm ngang! Tao méc cô bây giờ!
Khung cảnh lớp học lúc này thật hỗn loạn. Cô Nga xuống trễ, lại thêm Quới Lương và Lâm cứ chạy đôn chạy đáo khắp lớp khiến tiết học mãi vẫn chưa bắt đầu được.
Cô Nga có vẻ hết nhẫn nại nổi. Cô gõ gõ ngón tay xuống bàn nhưng chưa kịp can thiệp thì nhỏ Hạnh đã chép miệng:
- Bạn Quới Lương lại đây ngồi nè! Để tôi xuống dưới cho!
Quới Lương như không tin vào tai mình, nó nhìn nhỏ Hạnh, nửa tin nửa ngờ:
- Bạn nói thật đấy hả?
Nhỏ Hạnh chả buồn đáp, lặng lẽ ôm cặp rời khỏi chỗ ngồi.
Tiểu Long cũng đứng dậy theo:
- Để tôi xuống ngồi với Hạnh, cho thằng Lâm lên đây để nó khỏi chạy nháo nhào!
Thấy hai bạn đột nhiên bỏ đi, Quý ròm cuống quýt kêu:
- Chờ tao với! Tao đi nữa!
Vừa nói Quý ròm vừa lật đật khom người lôi cặp sách ra khỏi ngăn bàn. Nhưng nó chưa kịp nhích chân, nhỏ Hạnh đã gạt phắt:
- Quý cứ ngồi đây đi! Bàn dưới chỉ trống có hai chỗ à!
Câu nói của nhỏ Hạnh làm Quý ròm ngẩn tò te. Nó đứng trơ tại chỗ, bụng tức điên. Rồi chẳng biết làm gì cho hả giận, nó quay sang thằng Lâm lúc này đang hăm hở đâm bổ lại, cau mày gắt:
- Mày đi từ từ không được hả? Làm gì như ăn cướp thế!
Tìm thêm: ,