Kính Vạn Hoa 22- Tấm Huy Chương Vàng - Nguyễn Nhật Ánh

  • Bản quyền: Free
  • Kích thước: 282 KB
  • Yêu cầu:
  • Nhà phát hành:
  • Đăng bởi: Tech24.ebook
  • Ngày cập nhật: 16/09/2013
  • Bình luận:
Vote
62
QA code Kính Vạn Hoa 22- Tấm Huy Chương Vàng - Nguyễn Nhật Ánh

http://www.fshare.vn/file/N797MWVHQM/

CHƯƠNG 1
ảm ơn nhé! Lần sau có vé xem bóng đá, tôi sẽ rủ bạn đi nữa!
Văn Châu chẳng buồn để ý đến lời pha trò của Quý ròm, nó vừa gặm bánh mì văn khoăn:
- Chả biết lát nữa đội Hy Vọng có thắng nổi đội Điện Lực Hoà Bình không?
- Sao lại không thắng? – Như bị chạm nọc, Quý ròm gân cổ - Thắng tới bốn, năm quả nữa ấy chứ!
Tiểu Long cười hì hì:
- Chỉ cần thắng một quả thôi! Như vậy đủ đoạt cúp rồi!
Quý ròm hung hăng:
- Thắng một quả thì thắng làm gì! Hôm nay chắc chắn trung phong Sĩ Hoàng sẽ lập một hat-trick!
Tiểu Long quẹt mũi:
- Toàn nói trạng!
- Để rồi xem! - Quý ròm đấm tay vào không khí – Trung phong xuất sắc nhất nước mà không đá thủng lưới đối phương ba bàn thì còn quái gì danh tiếng!
Quý ròm hăng máu, nói ngang như cua. Biết tính bạn, Tiểu Long không buồn cãi. Cũng như Quý ròm và Văn Châu, Tiểu Long vốn là cổ động viên của đội Hy Vọng. Những khi đội Hy Vọng đá trên sân khách, tụi nó không đi theo được, còn hầu hết những trận đội Hy Vọng đá trên sân Thống Nhất, tụi nó đều kéo đi xem và hò hét cổ vũ, có hôm chen lấn đến rách toạc cả áo.
Riêng Quý ròm và Văn Châu đặc biệt ngưỡng mộ trung phong Sĩ Hoàng. Hai đứa đều là thủ lĩnh trên hàng tấn công của đội bóng trường mình nên xem trung phong sắc bén Sĩ Hoàng là thần tượng, là mẫu5; tụi nó bắt chước.
Với lối đi bóng khéo léo, với kỹ thuật qua người hoàn hảo và những cú sút sấm sét, hóc hiểm trong mọi tư thế, trung phong Sĩ Hoàng không chỉ là vua làm bàn của đội Hy Vọng mà còn là trung phong không thể thiếu của đội tuyển quốc gia.
Nhưng dù sắc bén đến mấy, trung phong Sĩ Hoàng cũng chẳng dễ sút tung lưới đội Điện Lực Hoà Bình ba quả trong trận đấu quan trọng chiều nay được! Tiểu Long nghĩ thầm như vậy nhưng thấy mặt Quý ròm đỏ gay như con gà chọi, nó không tiện phản bác.
Đang nghĩ vơ vẩn, Tiểu Long bỗng nghe Quý ròm hét toáng:
- Ê, ê, xem kìa!
Tiểu Long ngẩng đầu nhìn theo tay chỉ của bạn.
Ở phía khán đài C đối diện, giữa rừng người nhấp nhô bỗng hiện ra sáu, bảy tấm băng-rôn cổ động cho đội Hy Vọng.
Tiểu Long nheo mắt lẩm nhẩm đọc: “Đội Hy Vọng quyết thắng”, “Anh em ơi, toàn thắng ắt về ta”, “Đội Hy Vọng: Chủ nhân mới của Cúp quốc gia”… Lại có cả một câu chơi chữ: “Đội Hy Vọng luôn luôn hy vọng”.
Văn Châu gật gù:
- Đáng lẽ mình nên mua vé ngồi khán đài C. Cổ động viên đội Hy Vọng tập trung bên đó.
Quý ròm cười khoái trá:
- Ngồi đâu chẳng được! Ngồi đối diện càng thấy rõ khí thế của phe mình!
Đang hào hứng, tự nhiên mặt Quý ròm bỗng xám ngoét. Thấy nó chết sững, Văn Châu và Tiểu Long vội hỏi:
- Gì thế?
Quý ròm không đủ sức để nhấc tay nhấc chân. Nó chỉ lắp bắp:
- Khán đài… ài… B!
Tiểu Long và Văn Châu liền đánh mắt sang khán đài B. Hoá ra bên khán đài này, băng-rôn, biểu ngữ giăng mắc còn la liệt hơn cả khán đài C. Toàn là băng-rôn cổ động cho đội Điện Lực Hoà Bình.
Không biết cổ động viên của đội Điện Lực Hoà Bình đã giấu các thứ này ở đâu, khi nãy băng-rôn chỉ giương lác đác, bây giờ đột nhiên phủ rợp cả khán đài.
Bên cạnh những câu cổ vũ thông thường, còn có những câu rặt giọng khiêu khích: “Chiều nay đội “Điện Lực sẽ đè bẹp đội Điện Giựt”, “Hoà Bình = Hốt Bạc, Hy Vọng = Hết Vốn”. Lại có những câu nhại lại băng-rôn của đội Hy Vọng và viết thêm một cách độc địa: “Đội Hy Vọng luôn luôn hy vọng và luôn luôn… thất vọng”.
Bây giờ thì Tiểu Long và Văn Châu hiểu ra tại sao thằng Quý ròm lanh mồm lẹ miệng lại thuỗn mặt như thằng bù nhìn giữ dưa thế.
Tiểu Long nóng gáy không thua gì Quý ròm. Nhưng là con nhà võ, nó trầm tĩnh hơn. Con nhà võ mà không giỏi kềm chế chắc suốt ngày đánh nhau. Nó vỗ vai bạn:
- Thôi bỏ đi! Tức làm quái
- Bỏ đi sao được mà bỏ đi! - Quý ròm nghiến răng trò trẹo – Phe Điện Lực khiêu khích như thế, bố ai mà nhịn được!
Tiểu Long chép miệng:
- Chứ không nhịn được thì mày làm gì?
- Làm gì hả? - Quý ròm ấp úng, quả thực nó cũng chẳng biết phải làm gì – Thì để tao nghĩ xem…
Đang bối rối, Quý ròm chợt nhìn thấy người thanh niên nhường chỗ khi nãy loay hoay dỡ chiếc thùng các-tông che nắng trên đầu xuống. Anh hăm hở xé chiếc thùng giấy thành một tấm bìa dài, bày xuống bục xi-măng rồi rút cây viết sáp thủ sẵn trong túi áo ra…
- Anh làm gì thế? - Quý ròm ngạc nhiên hỏi.
Anh thanh niên lúc này đã ngồi xổm trước tấm bìa ngước mặt cười đáp:
- Viết biểu ngữ! Mình phải tăng cường cổ động cho đội nhà chứ!
Quý ròm liền ngồi thụp ngay xuống, chìa tay ra:
- Anh đưa em viết cho! Em viết bằng thơ lục bát đàng hoàng!
Mắt anh thanh niên trố ra:
- Thơ?
Sợ anh thanh niên từ chối, Quý ròm ba hoa:
- Anh yên tâm! Gì chứ thơ thì em rành lắm! Em đăng thơ trên báo Khăn Quàng Đỏ hoài!
Anh thanh niên không biết Quý ròm đang dóc tổ, liền khoái trá đưa viết cho ông nhóc.
Quý ròm mừng rơn. Nó hí hửng cầm cây viết, nhíu mày một thoáng rồi quạt lia quẹt lịa lên tấm bìa.
Anh thanh niên, Văn Châu, Tiểu Long và một số khán giả đứng chung quanh tò mò chụm đầu dòm.
Thấy có người chú ý, “thi sĩ Bình Minh” càng khoái chí. Cây viết sáp chạy nhoáng nhoàng như rồng bay phượng múa:
- Nực cười châu chấu đá xe…
Anh thanh niên vừa nhẩm đọc vừa gật gù:
- Hay lắm! Câu này rất thích hợp với trận đấu hôm nay!
Nhưng chủ nhân tấm bìa không hào hứng được lâu. Đến khi Quý ròm viết tiếp câu thứ hai:
- Tưởng rằng Hy Vọng ngã, ai dè Điện Lực nghiêng!
Thì mặt anh thanh niên lập tức sa sầm. Anh giật phắt cây viết trên tay Quý ròm, sừng sộ:
- Mày viết bậy bạ gì thế hả nhóc?
- Bậy bạ gì đâu! - Quý ròm liếm môi – Đây là ca dao, em sửa lại cho hợp tình hợp cảnh...
- Hợp tình hợp cảnh cái đầu mày!
Anh thanh niên giọng vẫn hầm hầm. Rồi anh đảo mắt nhìn ba đứa nhóc trước mặt, gằn giọng:
- Tụi mày là cổ động viên của đội nào?
Cảm nhận được điềm chẳng lành, Quý ròm đứng im re. Thằng Tiểu Long chậm chạp cũng ngậm miệng hến. Chỉ có Văn Châu là thản nhiên:
- Đội Hy Vọng!
Anh thanh niên hừ mũi:
- Cổ động viên đội Hy Vọng sao không ngồi bên khán đài C mà len qua đây?
Rồi trước vẻ sửng sốt của bọn Quý ròm, anh ngồi xuống hí hoáy bôi bôi xoá xoá, sửa lại câu thơ. Đến khi anh hai tay cầm tấm bìa các-tông giơ lên cao khỏi đầu thì câu biểu ngữ đã thành “Nực cười châu chấu đá xe. Tưởng rằng Điện Lực ngã, ai dè Hy Vọng nghiêng!”
Quý ròm liếc tấm băng-rôn, bụng giật thót: “Hú vía! Thì ra anh ta là cổ động viên của đội Điện Lực”.
Tìm thêm: ,