Kính Vạn Hoa 26- Tiết Mục Bất Ngờ - Nguyễn Nhật Ánh

  • Bản quyền: Free
  • Kích thước: 253 KB
  • Yêu cầu:
  • Nhà phát hành:
  • Đăng bởi: Tech24.ebook
  • Ngày cập nhật: 16/09/2013
  • Bình luận:
Vote
61
QA code Kính Vạn Hoa 26- Tiết Mục Bất Ngờ - Nguyễn Nhật Ánh

http://www.fshare.vn/file/6EZMDUI0U7/

CHƯƠNG 1
rống đổi tiết vừa vang lên, thầy Hiếu ôm cặp bước ra chưa khỏi cửa, lớp trưởng Xuyến Chi đã lật đật đứng dậy quay mặt ra sau:
- Đề nghị các bạn ở lại!
Xuyến Chi vừa phát lệnh, hàng chục cái miệng đã nhao nhao phản đối:
- Tiết thứ năm trống, ở lại làm gì?
- Thi học kỳ 2 xong rồi, phải về sớm đi chơi chứ!
Tiếng khóa cặp vang lên lách cách, vẻ như lũ bạn muốn về nhà ngay.
Mấy hôm nay, những cành phượng trước sân trường bắt đầu lốm đốm hoa đỏ. Những chú ve đi đâu biệt tăm từ năm ngoái đã rủ nhau trở về nấp trong các kẽ lá, kéo đàn nỉ non. Như vậy là mùa hè sắp về.
Bọn học trò thi xong, chỉ còn chờ bế giảng. Trong tâm trạng nôn nao đó, chẳng đứa nào tỏ ra hăng hái với việc phải ngồi nán lại trong lớp tới giờ cuối cùng.
Nhưng đó là nói lúc tụi nó chưa biết Xuyến Chi gọi ở lại để làm gì kia. Khi nghe Xuyến Chi nói tiếp:
- Hôm nay chúng ta bàn về việc tổ chức buổi liên hoan văn nghệ cuối năm. Các bạn phải đóng góp ý kiến mới được!
Lũ bạn mới thôi sốt ruột đòi về nữa. Chúng lục tục ngồi xuống. Đầu cổ ngoảnh tới ngoảnh lui nhặng xị và xì xào bàn tán với vẻ háo hức.
Đỗ Lễ vỗ tay, pha trò:
- Liên hoan văn nghệ, hay lắm! Tôi sẽ xin trình bày bản vọng cổ Tình anh bán chiếu! Tần ngứa miệng, quay qua:
- Tướng mày bán chiếu chắc chẳng ai thèm mua!
- Kệ tao!
Đỗ Lễ "xì" một tiếng
- Tao bán chiếu còn hơn mày bán... ghẻ!
Chuyện ghẻ chốc của Tần đã trôi vào quá khứ từ lâu. Nhưng mỗi khi "đụng độ" với Tần, tụi bạn ác miệng cứ lôi "quá khứ ghẻ" của nó ra để phản pháo. Mỗi lần như vậy, Tần tức anh ách mà chẳng làm gì được.
Lần này cũng vậy, nghe Đỗ Lễ cà khịa, nó chỉ biết đỏ bừng mặt, lắp bắp:
- Tao... tao...
- Thôi, thôi! - Lớp trưởng Xuyến Chi kịp thời can thiệp - Các bạn đừng lạc đề nữa! Rồi nhìn lướt qua cả lớp, nó hắng giọng nghiêm nghị:
- Lần này, buổi liên hoan văn nghệ cuối năm của lớp ta sẽ có sự tham dự của các thầy cô bộ môn. Cô Trinh muốn chương trình hôm đó phải thật hấp dẫn và vui nhộn. Vậy theo các bạn, chúng ta nên làm gì?
- Tưởng gì chứ muốn vui nhộn thì dễ thôi! - Quốc Ân gật gù - Tôi đề nghị cứ làm như năm ngoái.
Xuyến Chi cau mày:
- Làm như năm ngoái là sao?
Quốc Ân cười hề hề:
- Tức là lớp phó trật tự lớp ta sẽ đứng ra trình bày bài Khúc ca mùa hè nửa chừng bỗng chuyển sang bài... "thường chỉ sau một liều hai viên Imodium" đó!
Sự nhắc nhỏ của Quốc Ân khiến cả lớp cười ngặt nghẽo. Còn Minh Vương thì tái xạm mặt. Chả là trong buổi liên hoan văn nghệ năm ngoái, ca sĩ Minh Vương đang hát bài Khúc ca
mùa hè một cách trơn tru, nửa chừng bỗng nhăn mày nhíu mặt leo xuống khỏi sân khấu bỏ đi đâu mất, không buồn hát tiếp lời hai, khiến khán giả ngẩn tò te, còn nhạc công Chí Mỹ đang ôm ghi-ta gảy tưng tưng cuống lên, cứ đảo mắt hoang mang ngó quanh ngó quất.
Lát sau, thằng Phước phát hiện Minh Vương đang ôm bụng từ nhà vệ sinh lếch thếch đi ra,
liền hô hoán lên, thế là vỡ lở.
Thì ra hôm trước chả rõ ca sĩ nhà ta ăn xoài chua hay mít chín mà đang biểu diễn nửa chừng bụng dạ bỗng quặn thắt. Thế là ca sĩ đành phải bỏ micro chạy lấy người, không một lời tạm biệt.
Sự cố của Minh Vương tưởng không ai còn nhớ, nay đùng một cái, Quốc Ân lôi ra, lại lèm theo câu quảng cáo thuốc trị tiêu chạy Imodium khiến lớp học cười nghiêng cười ngửa.
Thấy Quốc Ân chơi trò phá bĩnh, nhỏ Xuyến Xhi tức điên nhưng cũng không nhịn được cười. Phải cố lắm nó mới lấy lại được vẻ nghiêm trang:
- Thôi, đề nghị các bạn tập trung bàn về chương trình văn nghệ năm nay đi!
Nhỏ Hiền Hòa giơ tay:
- An Dung, Việt Hà và tôi sẽ hát bài Hổng dám đâu! Quý ròm vỗ tay:
- Hay lắm! Lớp mình sẽ có một ban "Tam ca áo trắng"!
Đang khoái chí sau khi đem lại cho cả lớp một tràng cười vỡ bụng, Quốc Ân hăm hở phát huy khả năng "thọc lét". Nó bô bô nhại lời bài ca:
- Trên đường Tân Sơn Nhất, Triển Chiêu đi với người yêu. Bao đại nhân trông thấy, gọi Công Tôm Sách ra nhìn...
Nó chưa kịp hát tiếp, Minh Vương đã sầm mặt nạt ngang:
- Bạn Quốc Ân nghiêm túc lại nghe!
Biết Minh Vương thù mình chuyện khi nãy nhưng Quốc Ân phớt lờ. Sắp nghỉ hè, nó chẳng còn ngán lớp phó trật tự. Nó nheo mắt ngâm nga tiếp:
- Trên đường khuya thanh vắng, Minh Vương đi bán cà rem...
- Đủ rồi nghe, bạn Quốc Ân! - Nhỏ Hạnh cau mày - Bạn có định đóng góp gì cho chương trình văn nghệ của lớp không vậy? Nếu không, đề nghị bạn ngồi im cho các bạn khác phát biểu!
Lần này, thấy chẳng ai lên tiếng ủng hộ, cũng chẳng ai cười hưởng ứng như khi nãy, Quốc Ân lỏn lẻn ngó quanh một vòng rồi hậm hực hừ giọng:
- Im thì im! Hừ, chỉ giỏi làm phác!
Nhưng khổ nỗi, băng "tứ quậy" không chỉ có một mình Quốc Ân.
Quốc Ân vừa im thì Quới Lương đã nhanh nhẩu lên tiếng:
- Tôi đề nghị "thi sĩ Hoàng Hôn" sẽ tham gia chương trình bằng một bài thơ!
Lớp phó văn thể mỹ Vành Khuyên vui vẻ:
- Ừ, đọc thơ cũng hay đấy! Nhưng Lâm sẽ đọc thơ gì thế? Lâm hấp háy mắt:
- Tất nhiên là bài thơ được độc giả bình chọn là xuất sắc nhất trong năm của kẻ hèn này! Thấy thằng Lâm giở giọng bông đùa, nhỏ Vành Khuyên hơi chột dạ. Nó liếm mối:
- Đó là bài gì vậy:
Lâm nhìn sang chỗ Quý ròm ngồi:
- Còn bài nào được yêu thích hơn bài Đám giỗ nhà em nữa! Hì hì!
Đám giỗ nhà em là bài thơ lúc trước "thi sĩ Hoàng Hôn" làm ra để trêu "thi sĩ Bình Minh". Trong đó có những câu chết cười như "Ba em nuôi một con mèo. Kế là con vịu, tiếp theo con cầy...". Nay nghe nó nhắc lại, nhiều đưa che miệng cười khúc khích.
Quý ròm cũng nhe rằn cười tỉnh. Hồi mới đầu, bị thằng Lâm cà khịa, nó giận muốn nổ đom đóm mắt. Bây giờ thì nó quá quen với những trò như thế này rồi. Hơn nữa, từ ngày cùng Lâm thi phổ thơ, nhất là sau thời gian cùng Lâm đêm đêm kéo ra chợ phụ giúp Đặng Đạo, Quý ròm đã nhìn "thi sĩ Hoàng Hôn" bằng cặp mắt khác.
Nhưng đó là nói về cặp mắt của Quý ròm. Còn cặp mắt của lớp trưởng Xuyến Chi lúc này vẫn đang long lên:
- Các bạn đùa như vậy đỉ rồi à nghen! Nhỏ Lệ Hằng giơ tay:
- Tôi đề nghị bạn Lan Kiều sẽ đọc thơ!
Nhiều đứa vỗ tay:
- Đúng rồi! Hôm đó, nhà thơ của lớp ta sẽ ngâm một bài thơ mới nhất! Hải quắn nhăn nhở:
- Và Quang sứt sẽ thổi sáo...
Quang quay xuống, trề môi:
- Môi tao hết sứt lâu rồi mày!
Không thèm để ý đến những trò nhí nhố chung quanh, Xuyến Chi nhìn về phía Lam Kiều:
- Bạn đồng ý chứ?
- Đồng ý! Nhưng...
- Nhưng sao?
Lan Kiều liếm môi:
- Nhưng lâu nay tôi không làm được bài thơ nào mới!
- Không sao! - Nhỏ Vành Khuyên vọt miệng - Bạn đọc bài cũ cũng được! Bài Trường em ấy!
Quý ròm đột lên tiếng:
- Lan Kiều đọc bài cũ, còn tôi sẽ đọc bài mới!
- Quý định đọc bài gì? - Sợ "thi sĩ Bình Minh" chơi trò phá bĩnh như "thi sĩ Hoàng Hôn", nhỏ Vành Khuyên nhìn Quý ròm, giọng cảnh giác.
- Tôi chưa biết!
Nhỏ Vành Khuyên nhíu mày:
- Thơ của Quý sao Quý không biết?
- Tôi đã làm đâu! Tôi chỉ mới nghĩ trong đầu thôi! Hải quắn cười hê hê:
- Vậy mà cũng dám xung phong!
Quốc Ân nhanh nhẩu phụ họa:
- Nếu tới hôm đó "thi sĩ Bình Minh" vẫn chưa sáng tác xong bài mới, đề nghị đọc bài "Lớp em ca hát thật là hay ho..." đấy nhé!
Quý ròm thản nhiên:
- Được thôi! Nếu cần tôi sẽ đọc bài thơ Lớp em! Nhỏ Xuyến Chi đập hai tay vào nhau:
- Như vậy chương trình văn nghệ đã có được hai tiết mục ngâm thơ, một tiết mục tam ca. Đề nghị các bạn khác tiếp tục đăng ký thêm! Dưỡng giơ tay:
- Tôi sẽ hát bài "Tình bằng có cái trống cơm, khen ai khéo vỗ ố mấy bông mà nên bông, ố mấy bông mà...".
Dưỡng đang hào hứng thì Đỗ Lễ đã sầm mặt cắt ngang:
- Muốn hát thì đợi đến hôm liên hoan hẵng hát! Bữa nay chỉ là đăng ký tiết mục thôi, việc gì mày phải rống điếc tai thế hả?
Đỗ Lễ làm Dưỡng tức muốn ứa gan. Nó quay xuống bàn chót, hất mặt:
- Mày chỉ giỏi cà khịa người khác chứ đóng góp được cái quái gì cho lớp đâu mà làm tàng!
- Ai bảo mày vậy? - Đỗ Lễ nghiến răng, rồi nó nhìn lên chỗ Xuyến Chi, oang oang - Tôi sẽ trình bày bài Trái tim mùa đông!
- A ha! Trái tim mùa đông! - Dưỡng ôm bụng - Đó là nhạc dành cho người lớn chứ đâu phải dành cho học sinh! Mày hát bài đó, các thầy cô sẽ khóc thét!
Dưỡng làm Đỗ Lễ đỏ mặt. Nó bặm môi:
- Thế thì tôi sẽ hát bài Ngọn nến trong gió!
Dưỡng lại gập người:
- Ngọn nến trong gió cũng không được! Đấy là nhạc đám ma! Đỗ Lễ sừng sộ:
- Nói bậy!
- Chứ gì nữa! Đây là bài Candle in the wind do Elton John hát trong đám tang công nương Diana ai mà không biết!
Đỗ Lễ khăng khăng:
- Nhưng đó vẫn không phải là nhạc đám ma! Bài hát này người ta thu đĩa và bán đầy ở các hiệu sách!
Rồi nó nheo mắt nói thêm:
- Mày hát Trống cơm thì tao hát Candle in the wind, chương trình phong phú thì phải có ta có Tây chứ!
Dưỡng nhún vai:
- Thế thì mày chả biết cóc khô gì cả! Hiện nay các đội kèn đám ma ở thành phố đã đưa bài này vào "chương trình biểu diễn" của họ rồi! Hôm qua lúc đi ngang Tang Nghi quán trên đường Trần Phú, chính tai tao nghe đội nhạc lễ thổi bài này rõ ràng!
- Thôi, thôi, hai bạn đừng cãi nhau nữa! - Sau khi lắng tai nghe hai ca sẽ "dân tộc" và "hiện đại" cãi nhau chí chóe, lớp trưởng Xuyến Chi rối rít xua tay - Bài Ngọn nến trong gió dù có biến thành nhạc đám ma hay không, theo tôi cũng không hợp với chương trình của lớp mình!
Rồi thấy Đỗ Lễ dường như vẫn muốn ngoác miệng cãi tiếp, Xuyến Chi vội đưa mắt nhìn lướt qua các dãy bàn:
- Sắp hết giờ rồi! Đề nghị các bạn khác đăng ký nhanh nhanh lên!
Tìm thêm: ,