Kính Vạn Hoa 35- Trúng Số Độc Đắc - Nguyễn Nhật Ánh

  • Bản quyền: Free
  • Kích thước: 257 KB
  • Yêu cầu:
  • Nhà phát hành:
  • Đăng bởi: Tech24.ebook
  • Ngày cập nhật: 17/09/2013
  • Bình luận:
Vote
67
QA code Kính Vạn Hoa 35- Trúng Số Độc Đắc - Nguyễn Nhật Ánh

http://www.fshare.vn/file/7URK0NALFV/

CHƯƠNG 1
ăn Châu như không tin vào mắt mình. Tay run run cầm tờ vé số, nó đờ đẫn dán chặt mắt vào tấm bảng ghi kết quả xổ số đặt trước cửa hiệu đại lý vé số. Nó nhìn chăm chăm như thế một hồi như để ghim chặt các con số vào trí nhớ rồi lại nhìn xuống tờ vé số trên tay.
Đúng là nó không lầm. Cả hai dãy số đều khớp nhau hoàn toàn: 18557. Đó là dãy số trúng giải đặc biệt, cũng là dãy số trên tờ vé số của nó.
Như vậy có nghĩa là nó trúng số. Mà lại trúng giải đặc biệt, nói theo ba mẹ nó là trúng số độc đắc. Trúng tới những năm mươi triệu.
Văn Châu không hình dung được năm mươi triệu là bao nhiêu, nhưng nó biết đó là một số tiền rất lớn.
Thực ra Văn Châu không cần tiền, cũng không quan tâm đến tiền bạc. Nhà nó rất giàu, ba mẹ nó sắm cho chị em nó không thiếu thứ gì. Bánh kẹo, quần áo, giày dép, đồ chơi, những thứ bọn trẻ cùng lứa luôn cảm thấy thiếu thốn thì với Văn Châu lại ê hề, thừa thãi.
Ngay cả tiền bạc cũng thế, nó chỉ cần mở miệng hỏi, ba mẹ nó sẵn sàng giúi vào tay nó hàng xấp tiền. Mà không cần biết lý do.
Vì vậy, xưa nay Văn Châu chẳng bao giờ mua vé số.
Chỉ có chiều hôm qua, thấy một thằng nhóc mặt mũi khôi ngô, lại vận đồng phục học sinh, luẩn quẩn quanh các bàn nhậu ven đường rao vé số, Văn Châu bất chợt thấy tội tội. Nhỏ Xảo em thằng Nở, những đứa bạn nó sống bên bờ kinh Tàu Hủ, cũng đi bán vé số. Nhưng nhỏ Xảo đã lớn, lại lanh lợi. Còn thằng nhóc trước mặt chỉ trạc tuổi thằng Bạch Kim, em nó.
Trong khi thằng Bạch Kim ăn sung mặc sướng, được cưng như cưng trứng hứng như hứng hoa thì thằng nhóc này đi học về chưa kịp tắm rửa thay đồ đã phải ôm xấp vé số lang thang ngoài lề đường kiếm sống.
Hai hình ảnh trái ngược nhau khiến Văn Châu cảm thấy mủi lòng. Nó liền ngoắt thằng bé lại, móc tiền ra mua mười tờ.
Và hôm nay tình cờ đi ngang đại lý vé số, thấy tấm bảng kết quả dựng đằng trước, nó sực nhớ đến những tờ vé số trong túi liền lấy ra dò.
Văn Châu chỉ dò chơi vậy thôi. Dò cho biết, vì trước nay nó chưa dò vé số bao giờ.
Sau khi dò trật chín tờ đầu, Văn Châu nhanh chóng rút ra kết luận rằng xổ số chỉ là trò chơi may ít rủi nhiều, và nó không kềm được một cái liếc mắt thương hại sang những người đang chúi đầu dò số như mình.
Đúng vào lúc Văn Châu đã nản, đã muốn bỏ đi thì nó bỗng sửng sốt phát hiện tờ vé số cuối cùng trúng giải đặc biệt.
Lập tức nó ngây ra như cán cuốc. Nó thẫn thờ. Không phải cái thẫn thờ của người nghèo mạt rệp tự dưng bị một núi tiền rớt trúng đầu mà cái thẫn thờ của kẻ bỗng thấy điều tưởng không thể xảy ra lại bất ngờ xảy ra.
Sau một hồi choáng váng, Văn Châu nhét tờ vé số trúng vào lại trong túi quần và tặc lưỡi bỏ đi.
Văn Châu đang cần trấn tĩnh. Nó cần phải suy nghĩ xem nên làm gì với tờ vé số này.
Năm mươi triệu là bao nhiêu nhỉ? Văn Châu vừa lê bước dọc hè phố vừa băn khoăn tự hỏi. Nó thường xài tiền, nhưng không biết đích xác con số năm mươi triệu lớn đến mức nào.
Văn Châu từng mua con búp bê chạy pin đền cho nhỏ Diệp em Quý ròm, từng cho Lam Trường vay tiền mua máy tính, từng giúp đỡ dì thằng Bò Lục trong những lúc khó khăn, nhưng chưa bao giờ nó xài đến tiền triệu.
Chắc là nhiều lắm! Văn Châu đưa tay mân mê tờ vé số trong túi, thì thầm với chính mình.
Đang lẩm bà lẩm bẩm, mắt Văn Châu chợt sáng lên: Bọn Quý ròm chắc biết rõ năm mươi triệu là bao nhiêu?
Nhỏ Hạnh không khỏi ngạc nhiên trước vẻ mặt nghiêm trọng của Văn Châu. Điều đó thật trái với bản tính của nhỏ bạn nó. Cả Quý ròm và Tiểu Long cũng giương mắt ếch nhìn bạn.
- Có chuyện gì thế Văn Châu? – Nhỏ Hạnh hỏi.
- Các bạn có biết năm mươi triệu là bao nhiêu không?
Thắc mắc của Văn Châu khiến nhỏ Hạnh tròn xoe mắt:
- Sao bạn hỏi lạ vậy? Năm mươi triệu là năm mươi triệu chứ bao
nhiêu!
Giải đáp đơn giản của nhỏ Hạnh làm Văn Châu ngẩn tò te. Ừ nhỉ, năm mươi triệu thì là năm mươi triệu, chuyện rõ ràng như vậy mà nó còn đem đi hỏi, thật ngốc quá xá!
Nhưng thật ra Văn Châu đâu có thắc mắc điều đó. Nó chỉ muốn biết năm mươi triệu là số tiền lớn cỡ nào thôi. Nhưng nó không biết làm sao diễn đạt mạch lạc ý nghĩ trong đầu mình. Quý ròm và Tiểu Long đứng nhìn nó cười cười làm nó thêm bối rối.
- Ý tôi muốn hỏi là … – Văn Châu ấp úng một cách khổ sở – … năm
mươi triệu đồng là một số tiền rất lớn phải không?
- Dĩ nhiên rồi! – Quý ròm gật đầu.
- Thế nó lớn cỡ nào?
Câu hỏi cắc cớ của Văn Châu khiến Quý ròm tắc tị. Nó cũng không biết năm mươi triệu lớn cỡ nào, đành gãi đầu cười trừ:
- Cỡ nào hả? Cỡ bằng … con voi trong sở thú vậy!
- Quý đừng có giễu! – Nhỏ Hạnh nguýt Quý ròm – Văn Châu hỏi thật
mà Quý lại đùa!
- Chứ không đùa thì tôi biết làm gì! – Quý ròm khịt mũi – Làm sao tôi
biết được năm mươi triệu lớn cỡ nào!
- Ừ nhỉ! – Nhỏ Hạnh chép miệng – Hạnh cũng chả biết nữa. Chỉ biết là
nó rất lớn thôi!
- Tôi biết! – Tiểu Long thình lình lên tiếng – Năm mươi triệu là khoản
tiền có thể mua được năm trăm con gấu bông như của nhỏ Oanh.
Câu trả lời bất ngờ của “ngốc tử” Tiểu Long khiến cả bọn trố mắt thán phục.
Tiểu Long không được trời phú cho trí thông minh siêu đẳng như Quý ròm và nhỏ Hạnh. Cái đầu óc đơn giản của nó chỉ biết nhìn sự việc dưới những khía cạnh rất ư là cụ thể. Nhờ vậy mà đôi khi nó nhìn ra những điều mà hai bạn nó vắt đến nát óc vẫn không tài nào phát hiện.
Lần này cũng vậy, trong khi “thần đồng toán” Quý ròm và “nhà thông thái” Hạnh mải nghĩ đến những vĩ đại cao xa thì Tiểu Long lại nhớ đến con gấu bông trong cửa hàng Sao Mai mà nhỏ Oanh em nó từng ao ước. Nó nhớ lần đó cái giá một trăm ngàn đồng của con gấu bông đã khiến nó đau khổ biết chừng nào vì không đào đâu ra tiền để mua về cho em nó.
Bây giờ cứ việc lấy năm mươi triệu chia cho một trăm ngàn sẽ ra được năm trăm con gấu bông. Tiểu Long nghĩ chất phác như vậy và khi đưa ra đáp số của bài toán năm mươi triệu, nó cứ nơm nớp sợ bạn bè cười mình nói năng bá láp.
Nào ngờ nó vừa nói xong, Quý ròm liền vỗ tay bôm bốp:
- Tuyệt quá! Cứ tính như thằng mập thì tụi mình sẽ biết được năm
mươi triệu lớn bằng cỡ nào ngay!
Nhỏ Hạnh cũng mặt mày tươi rói:
- Long hay thật đấy! Đơn giản thế mà Hạnh không nghĩ ra.
Trong khi Tiểu Long mặt đỏ lên vì sung sướng thì Quý ròm tiếp tục bô bô:
- Như vậy năm mươi triệu tương đương với năm trăm con gấu bông,
hai mươi lăm ngàn ổ bánh mì kẹp thịt, hai mươi lăm ngàn chai Coca Cola, năm mười ngàn que kem …
Đang thao thao bất tuyệt, Quý ròm chợt ngưng ngang, ló mắt nhìn Văn Châu:
- Ủa, mà tại sao bạn lại thắc mắc chuyện này thế?
Văn Châu nhún vai:
- Tôi vừa trúng số.
- Trúng số? – Quý ròm ngạc nhiên.
- Ừ, trúng số độc đắc năm mươi triệu! – Văn Châu đáp với giọng bình thản.
Ngược với vẻ tỉnh rụi của Văn Châu, ba đứa bạn nó miệng mồm há hốc:
- Năm mươi triệu?
Văn Châu gật đầu:
- Ừ, năm mươi triệu.
Văn Châu đã xác nhận đến lần thứ hai mà bọn Quý ròm dường như còn chưa tin.
Quý ròm gãi đầu:
- Lạ thật đấy! Tự nhiên lại trúng số!
Tiểu Long ngẩn ngơ:
- Ừ, mà lại trúng tới những năm mươi triệu.
Nhỏ Hạnh mỉm cười:
- Tự nhiên sao mà tự nhiên! Phải mua vé số thì mới trúng số chứ!
Như để đánh tan sự hồ nghi của bọn Quý ròm, Văn Châu cho tay vào túi lôi tờ vé số chìa ra:
- Tờ vé số trúng đây này.
Ba cái đầu chụm lại. Đó là tờ vé số của Công ty xổ số kiến thiết tỉnh Tiền Giang. Dãy chữ số nằm ngay ngắn bên góc: 218557.
Quý ròm ngoẹo cổ nghiêng ngó một hồi rồi tặc tặc lưỡi:
- Hay thật đấy! Một tờ giấy cỏn con như thế này mà có thể đổi được những năm mươi triệu!
- Tôi chẳng biết phải làm gì với số tiền này! – Văn Châu nhét tờ vé số vào lại trong túi quần và đột ngột lên tiếng.
Lần thứ hai trong vòng năm phút, Văn Châu làm tụi bạn nó sửng số. Tiền bạc, nhất là với một số tiền lớn như thế, sẽ giúp con người ta làm được khối thứ, thế mà con nhỏ này bảo chẳng biết làm gì, lạ ghê!
Nhưng ngẫm nghĩ một hồi, bọn Quý ròm không thấy lạ nữa. Tụi nó sực nhớ ra nhà Văn Châu rất giàu, chị em nó muốn gì có nấy nên hầu như không phải đụng đến tiền.
Nhỏ Hạnh chớp chớp mắt:
- Nếu như không cần xài tiền thì bạn đem về đưa cho ba mẹ bạn!
- Không! – Văn Châu lắc đầu – Ba mẹ tôi lắm tiền, chắc chả cần đâu!
Trước vẻ mặt ngơ ngác của bọn Quý ròm, cặp mắt Văn Châu bỗng loé lên:
- A, tôi nghĩ ra cách rồi!
Tìm thêm: ,