Kính Vạn Hoa 38- Mẹ Vắng Nhà - Nguyễn Nhật Ánh

  • Bản quyền: Free
  • Kích thước: 268 KB
  • Yêu cầu:
  • Nhà phát hành:
  • Đăng bởi: Tech24.ebook
  • Ngày cập nhật: 17/09/2013
  • Bình luận:
Vote
71
QA code Kính Vạn Hoa 38- Mẹ Vắng Nhà - Nguyễn Nhật Ánh

http://www.fshare.vn/file/O9E5EXV92H/

CHƯƠNG 1
ỚP TRƯỞNG XUYẾN CHI ĐỨNG TRƯỚC bảng đen, hớn hở tuyên bố:
- Như đã bàn với nhau, ngày mai cuối tuần, cả lớp mình sẽ đi chơi núi Bửu Long, Thủ Đức …
Xuyến Chi mới nói tới đó, thằng Dưỡng đã cắt ngang:
- Tiền đâu mà đi?
- Tiền quỹ lớp chứ đâu!
Quốc Ân ứng tiếng đáp, làm như thể nó là ban tổ chức.
- Không được! – Xuyến Chi cau mày – Tiền quỹ hiện nay còn rất ít.
- Sao lại ít? – Quốc Ân gân cổ – Hàng tháng tụi này mỗi đứa đóng năm ngàn, đóng suốt mấy tháng, quỹ lớp hiện nay phải nhiều ngang kho bạc nhà nước ý chứ!
Hải quắn cười hê hê:
- Hay mấy “Quý nương” trong bán sự lớp lấy ra ăn chè hết rồi?
Thằng Cung gõ bàn thùng thùng:
- Đúng rồi! Trong lớp ta có hiện tượng “tham nhũng”!
Nhỏ Hạnh quay sang nạt Cung:
- Cung đừng có hùa theo mấy bạn kia nói bậy. Hàng tháng tiền quỹ chi thu như thế nào đều có báo cáo trước lớp rõ ràng cơ mà.
Ở trên bảng, lớp trưởng Xuyến Chi chẳng thèm lúng túng mảy may. Nó nói giọng điềm tĩnh:
- Các bạn đừng quên mấy tháng vừa rồi chúng ta chi ra rất nhiều. Tiền mua giấy, mua bút màu để làm báo tường, tiền mua vải, mua các loại giấy bạc để may trang phục cho hoạt cảnh văn nghệ trong Ngày Thầy Cô, tiền mua chổi, mua lọ hoa …
- Thôi, thôi, bạn Xuyến Chi khỏi kể! Chuyện đó tụi này biết rồi! – Nhỏ Bội Linh sốt ruột cắt ngang – Tóm lại, muốn đi chơi thì mỗi người phải đóng tiền, đúng không?
Thằng Cung mới ti toe mấy câu đã bị nhỏ Hạnh la, lại nghe nhỏ Xuyến Chi đem chuyện báo tường ra làm bằng chứng, nó bẽn lẽn ngồi im. Nó là họa sĩ trình bày tờ báo, là người trực tiếp xài mấy cây bút màu đó chứ ai. Cung ngồi im, nhưng chỉ ngồi im được có chút xíu. Nghe con nhỏ Bội Linh hỏi ấm ớ, nó ngứa tai quá. Thế là nó không nén được, liền vọt miệng:
- Không phải mỗi người đóng tiền, mà là bạn Bội Linh phải đóng hết cho cả lớp đấy!
Câu châm chọc của Cung khiến nhiều đứa cười ồ.
Còn Bội Linh đỏ bừng mặt. Nó liếc xéo Cung:
- Tôi hỏi Xuyến Chi chứ có hỏi bạn đâu!
- Bạn Bội Linh nói đúng! – Xuyến Chi dàn hòa – Bạn nào tham gia phải đóng ba chục ngàn …
Hải quắn tru tréo:
- Trời đất! Đi chơi núi Bửu Long chứ có phải đi du lịch Singapore đâu mà đóng nhiều dữ vậy!
- Đóng ba chục ngàn là đúng rồi! – Thằng Duy Dương ngồi bên cạnh Hải quắn thình lình lên tiếng – Tính cả tiền ăn uống nữa chứ bộ!
Thấy thằng này là học sinh mới mà dám cãi cọ với mình, Hải quắn sầm mặt:
- Mày biết gì mà nói!
Hải quắn tính “phang” thêm một câu thật nặng nữa, bỗng nhớ Duy Dương là “cao thủ võ lâm” thứ thệt, tài đấm đá nếu không hơn thì cũng không kém Tiểu Long, nó liền ngậm miệng. Ngậm miệng nhưng vẫn còn hậm hực, nó liền lấy hơi “hừ” một tiếng rõ to ra vẻ ta đây cóc thèm nói chuyện với nhà ngươi.
Trong khi Hải quắn gây sự với Duy Dương thì tụi bạn nhao nhao bàn tán về chuyến đi chơi. Thật ra, đứa nào cũng thích đi. Có chất vấn, cãi cọ thì cũng chất vấn, cãi cọ cho vui, chứ đi chơi, lại đi xa như thế, đứa nào chả mê.
Vì vậy mà các gương mặt đều tươi roi rói. Tiếng cười đùa tràn ngập cả phòng học. À quên, có một đứa không cười. Đó là nhỏ Lệ Hằng.
Lệ Hằng ngồi sát tường, ngay phía trên Bội Linh. Mặc cho tụi bạn nói cười nhí nhố. Bàn tán ỏm tỏi, Lệ Hằng vẫn ngồi im, mặt lộ vẻ dàu dàu.
Lệ Hằng xưa nay vốn ít nói. Nó là một trong những đứa ít nói nhất lớp 9A4. Nhưng ít nói không có nghĩa là không thèm nói một tiếng nào, nhất là khi chung quanh đang náo nhiệt đến thế.
Cho nên con nhỏ Bội Linh ngồi sát rạt sau lưng nó ngạc nhiên quá.
- Làm gì buồn xo thế hở Lệ Hằng? – Bội Linh dè dặt hỏi.
- Ừ.
- “Ừ” là sao? – Bội Linh nhíu mày – Bộ ngày mai bạn không đi được được hở?
- Ừ
Tiếng “ừ” lần này rõ nghĩa hơn. Bội Linh nhíu mày:
- Sao thế? Lâu lâu lớp mình mới tổ chức đi chơi xa một lần mà.
- Mình phải ở nhà trông em.
Ba của Lệ Hằng mất từ lâu. Bội Linh hay đến chơi nhà bạn nên biết rõ điều đó. Nhưng còn mẹ nó?
- Mẹ bạn đâu?
Lệ Hằng thở dài:
- Ngày mai mẹ mình về quê ba ngày. Ở huyện người ta xử vụ tranh chấp ruộng đất gì gì đó, mẹ mình phải có mặt.
Như vậy là Lệ Hằng không đi chơi với lớp được rồi! Bội Linh tặc lưỡi nghĩ. Lệ Hằng là chị cả trong nhà. Sau nó, còn thằng Đức Thắng và nhỏ Lệ Chi nữa. Mẹ nó về quê, nó bắt buộc phải ở nhà trông em.
Tội nó ghê! Bội Linh bâng khuâng nhủ bụng. Bội Linh cũng có một đứa em nên nó biết trông em là cực như thế nào. Em Bội Linh là Bội Cơ, tám tuổi, bằng tuổi với nhỏ Lệ Chi. Mà mấy đứa nhóc này bảy, tám tuổi là chúa nhõng nhẽo, chúa làm khổ các bậc đàn anh đàn chị! Bội Linh có “kinh nghiệm đau thương” về chuyện này lắm lắm. Đã thế, nhỏ Lệ Hằng lại trông những hai đứa em, trong khi mẹ nó thì vắng nhà.
- Thế thì mình cũng không đi chơi! – Bội Linh đột ngộ nói.
Tới phiên Lệ Hằng tròn xoe mắt:
- Sao thế? Bạn cũng phải ở nhà trông em hở?
- Không! – Bội Linh toét miệng cười – Mình qua chơi với bạn!
- Qua chơi với mình?
- Ừ. Và xem có giúp bạn được gì không!
- Thôi đi, đừng có điên! – Lệ Hằng kêu lên – Bạn cứ đi chơi đi, mình tự xoay xở được mà!
Thấy Lệ Hằng phản đối ghê quá, Bội Linh không nói gì, chỉ cười cười.
Và sáng hôm sau, Lệ Hằng vừa mở cửa ra quét sân, đã thấy Bội Linh đứng ngay trước cổng, tay đang vò vò mấy chiếc lá dâm bụt.
- Bạn không đi chơi thật à? – Lệ Hằng ngơ ngác hỏi.
Bội Linh ngẩng đầu lên, nhoẻn miệng cười:
- Không.
Vừa đáp Bội Linh vừa bước vào bên trong sân. Cổng nhà Lệ Hằng chỉ trơ trọi hai cây cọc gỗ, chẳng hể cửa nẻo gì sất.
- Quét sân hở?
- Ừ.
Bội Linh liếc vào trong nhà:
- Hai đứa em bạn đâu rồi?
- Tụi nó còn ngủ. Hôm nay là chủ nhật mà.
Rồi Lệ Hằng bạn, giọng cố ra vẻ tự nhiên:
- Bạn kỳ ghê!
Bội Linh nhún vai:
- Mình không đi chơi vì không có tiền đóng.
- Xạo đi!
Bội Linh tủm tỉm:
- Bạn bè mà không tin nhau hở?
Rồi như không muốn nhắc đến đề tài đó nữa, nó lảng sang chuyện khác:
- Bạn làm bài tập toán thầy Vĩnh Long cho chưa?
- Chưa.
- Vậy lát nữa mình với bạn làm chung nhé?
- Ừ.
Bội Linh là một trong những học sinh yếu trong lớp. Học chung với nó hay học một mình cũng chẳng khác gì nhau. Nhưng Lệ Hằng không quan tâm đến điều đó. Lúc này nó chỉ thấy lòng nó dạt dào cảm động.
Nhưng sự cảm động trong lòng nó mới vừa dâng lên chừng ba mươi giây đã bị nhỏ Lệ Chi làm tan biến ngay tuýt xuỵt:
- Chị Hai ơi, em đói bụng!
Lệ Hằng ngoảnh lại, thấy Lệ Chi đang đứng vịn cửa dòm ra, mặt chảy dài.
- Chờ chị một chút, để chị quét sân đã!
- Em không chịu đâu! – Lệ Chi dậm chân bình bịch, giọng đã sớm sụt sịt – Em ăn ngay bây giờ cơ!
Bội Linh nhìn bạn:
- Hay bạn quét sân đi, để mình chạy ra phố mua mấy ổ bánh mỳ!
- Không cần đâu, tối qua mẹ mình nấu cơm nhiều lắm. Lát nữa mình chiên lên, mấy chị em ăn với nhau.
- Em cũng đói bụng, chị Hai ơi!
Thằng Đức Thắng không biết từ dậy từ hồi nào, đang thò đầu sau lưng nhỏ Lệ Chi, mặt mày nhăn nhî
- Thôi, bạn vào chiên cơm đi! – Bội Linh đỡ cây chổi trên tay bạn – Để mình quét nốt cho!
Giao cây chổi cho bạn, Lệ Hằng tất tả bước vào nhà. Đi ngang qua chỗ hai em, nó thò tay cốc đầu thằng Đức Thắng một cái:
- Lớn rồi mà còn nhõng nhẽo!
- Chị Hai đánh em! Chị Hai đánh em! – Đức Thắng ôm đầu, hét tướng – Mẹ về, em méc mẹ cho coi!
- Cho mày méc! Có dẫn em đi đánh răng rửa mặt đi không hả? – Lệ Hằng hừ mũi, mặt mày thấy mà gớm!
Thằng Đức Thắng bị la, mặt xụ xuống một đống. Nhưng nó chưa kịp phân bua, rằng nó mới có mười tuổi, hãy còn nhỏ nhít lắm chứ đã thành người lớn gì đâu, thì chị Hai nó đã biến mất chỗ cửa thông xuống nhà bếp.
Tại tụi nó rên rỉ quá nên chị Hai nó đi nhanh thật nhanh đó mà.
Tìm thêm: ,