Tiêu Hồn Hải Đường (Tiếng Việt)

  • Bản quyền: Freeware
  • Kích thước: 137.6 KB
  • Yêu cầu: Windows All
  • Nhà phát hành: Lam Thiên
  • Đăng bởi: Tech24.soft
  • Ngày cập nhật: 22/07/2013
  • Bình luận:
Vote101
104
QA code Tiêu Hồn Hải Đường (Tiếng Việt)
Ngôi lầu bát giác trang trí đơn sơ, tám mặt có tám tấm rèm kết bằng trúc Tương phi, bảy tấm rèm được buông rũ, duy có tấm rèm ở mặt lầu nhìn ra sông Tiền đường được cuộn lên buôc bằng một dải lụa màu đỏ đang bay phất phơ dưới ánh trăng thượng huyền lạnh buốt.
Chính giữa ngôi lầu đặt một chiếc bàn và hai chiếc cẩm đôn, Trên bàn là một chậu sứ, trong chậu trồng một cây hoa Hải đường, trên nở ba bông đỏ và ba bông trắng. Mộy cây Hải đường mà mọc hai sắc hoa vốn đã là điều quái lạ, nhưng kỳ lại hơn là trên những bông Hải đường đỏ, nếu nhìn kỹ sẽ thầy trên đầu mỗi cánh hoa màu hồng phảng phất có mộy vệt trắng nhạt, tựa như lệ ngân lưu lại. Còn trên ba bông trăng thì có những điểm lốm đốm đỏ như vết máu. Và cuối cùng, cả sáu bông Hải đường này lại ngan ngát tỏa hương. Cổ nhân thường nói loài hoa có hương thì không sắc, có sắc thì không hương. Hải đường là thứ hoa đẹp tuyệt trần nhưng lại không có mùi thơm, bởi thế mới có câu: "Trên đời có ba mối hận lớn, đó là Hải đường không hương, cá cháy nhiều xương và Tăng Củng không biết làm thơ"...
Ngôi lầu này trước kia dân gian gọi là Vọng Lãng Lâu, vì nó được xây bên bờ sông Tiền Đường hàng năm cứ đến mùa nước lên, trên sông lại cuồn cuộn một màu bạc trắng, thiên hạ đổ xô về đây xem sóng nước ở ngôi lầu này.
Hàng Châu bảy năm trước có một nhà thương gia họ Bạch, vị thương nhân này thường đi buôn bán nơi xa, để lại Hàng Châu một nàng ái thiếp nhan sắc hơn người tên gọi Triệu Diễm Tuyết . Một ngày kia Diễm Tuyết lâm bệnh nặng, Bạch tài chủ thì biệt vô âm tín. Nàng biết mình khó qua khỏi nên vào đêm thất tịch liền ôm chậu Hải đường bình sinh nàng yêu thích nhất lên Vọng Lãng Lâu nhìn ra bến Tiền đường ngóng chồng trở về. Vì thương nàng yếu đuối nên gia nhân đem tám tấm rèm trúc treo xung quanh lầu để ngăn gió, chỉ riêng tấm rèm hướng ra bến sông thì đựoc cuốn lên cho nàng nhìn ra. Nàng ngôi trên Vọng Lãng Lầu không được bao lâu thì sinh khí cạn kiệt, liền cắn đầu ngón tay lấy máu viết lên hai vuông lụa trắng một đôi câu thơ :
"Mỹ nhân tự cổ như danh tướng, bất hứa nhân gian kiến bạch đầu"